Dream Walker
Tuesday, June 19, 2012
cô đơn.
Muốn thức đọc nốt quá. Nó lôi cuốn mình như thứ thuốc phiện. Có lẽ vì tự nhìn thấy mình ở đâu đó trong nó. Mà có lẽ ai cũng sẽ có cảm giác này chăng. Những tâm tư tình cảm quá đỗi bình thường đến mức lập dị. Những cảm giác mà ai cũng sẽ có, dù ít hay nhiều trong đời. Chỉ là người ta kìm nén hay để nó tự do bộc lộ thôi. Mình thì lại ở giữa, có thể kiềm chế nếu muốn, tại bởi cái TÔI quá nhút nhát.
Hôm nay muốn bỏ giấy trắng mà nằm ngủ quách trên bàn chờ đến giờ về nhưng lại chẳng dám. Nhìn lại giám thị, nhìn mấy người trong lớp, và chợt nghĩ nhỡ lại ko có đủ can đam bỏ học thì sẽ còn gặp họ, rồi họ sẽ nhìn mình với cái nhìn kì cục, và rồi mình lại sợ, nên thôi, cứ phịa ra vài câu để khỏi phải nộp giấy trắng. Cứ bình thường như bao người đi, cố nén chịu đi, cố đeo cái mặt nạ cười cợt ấy đi.
Mình sợ nhất là thầy Văn Tuấn. Thầy có cái nhìn và những câu nói cứ như đâm trúng tim gan người ta. Mà đúng thôi, cái mặt mình cứ cười cười thế trông chẳng khác nào con điên cả, ai mà chẳng nhận ra là giả tạo được nhỉ?
Rồi mình cứ sống nhạt nhẽo thế này mãi chăng? Cứ làm giáo vụ, cứ học QTKD, cứ ngồi mãi ngồi mãi một chỗ như này sao? Mình muốn thay đổi, mình muốn một cuộc sống bớt vô vọng và ko mục đích như này dù chỉ một chút. Nhưng sao? Mình quá nhút nhát, nhu nhược và căn bản là quá LƯỜI. Não mình giờ còn ko thể suy nghĩ cho ra hồn nữa. Ngừng thôi.
Tôi ơi, nhạt thếch.
Monday, June 18, 2012
thay. mới.
Tôi - 23t, và chẳng có gì khác Tôi - 22t cả. Khác chăng là phì hơn, mắt thâm hơn, nhiều tiền hơn (1 chút), lười hơn, nhiều kẻ thù và ít bạn hơn. À, cả tuyệt vọng hơn nữa. Mắt thâm hơn nên có lẽ cái nhìn của tôi đen tối hơn chăng.
Thật sự là trong đầu có rất nhiều ý tưởng, nhưng kiểu đã dồn nén nó cả năm ko chịu thải ra nên giờ cứ như bị bón, rặn mãi cũng ko ra. Có lẽ tôi nên viết nikki nhiều hơn để tạo thói quen tốt cho trí tưởng tượng, nếu thật sự muốn học multimedia.
Dồn nén là ko tốt. Nhẫn nhịn thì vừa tốt vừa ko, chủ yếu là biết dùng đúng thời điểm và đúng đối tượng. Mà tôi thì ko giỏi trong mấy tình huống phải chọn lựa cho lắm. Lối sống sai lầm mà. Tốt hơn là lặn thử trong tháng 7 xem sao. Vận dụng đầu óc một chút nữa, chứ tôi cảm thấy não mình sắp nhũn ra như trái nho thối bầm dập rồi.
Nhìn lại một năm sau khi tốt nghiệp hầu như tôi chẳng có gì ngoài một công việc chả dẫn đến đâu, với những tâm trạng và ý nghĩ ko thể nào tồi tệ hơn nữa vì những bức bối khi phải nín nhịn cái thứ cảm xúc ghê tởm cứ chực trào ra khỏi cổ họng (cái cảm xúc mà nếu để nó thắng chắc tôi đã mặc kệ đời, mặc kệ người mẹ cực khổ của tôi để ko phải hoãn cái-sự-sung-sướng-đó-lại rồi), với một tình thế tiến thoái lưỡng nan mà chỉ tại cái tính ba phải, ko quyết đoán của tôi gây nên, với những suy nghĩ có-rồi-lại-ko, ko tình huống nào là ko xét đến nhưng chẳng có tình huống nào là đc giải quyết. Vậy đấy, ngay cả những dòng vừa type này cũng chỉ là một mớ bòng bong ko lối thoát.
Có lẽ thật ra tôi ko giỏi viết lách, cũng như việc thuật lại 1 chuyện gì đó của tôi trông rất là nhạt nhẽo và gượng ép. Chính xác là tôi ko giỏi giao tiếp, và ko giỏi diễn tả ý của mình. Chắc là tại tôi lười suy nghĩ nên não tôi mỗi lần phải vận động đều rất cực nhọc.
Có lẽ tối nay tôi đã có một quyết định đúng đắn. Viết những dòng này ra tôi thấy nhẹ nhõm đi 1 tẹo, hoặc giả tôi tự lừa bản thân mình cảm thấy thế. Dù sao thì cũng đã đc type rồi, publish thôi : )
Thấy chưa? Muôn đời CÓ LẼ, bao giờ tôi mới CHẮC CHẮN đc đây?
Subscribe to:
Comments (Atom)
